Mẹ đi đã được 5 năm
Năm năm con vẫn âm thầm lệ rơi!
Con thương Mẹ lắm ...Mẹ ơi !
Cả đời vất vả, suốt đời lo toan.
Chịu bao cơ cực lầm than
Một đôi quang gánh, lang thang suốt ngày...
Mưa giông, nắng gắt, sờn vai...
Không chùn chân Mẹ tháng ngày gánh rong!
Thôn Đoài cho đến thôn Đông
Vơi dần gánh cá...Mẹ mong hết hàng!
Chiều chiều con đứng đầu làng
Ngóng chờ bóng Mẹ gánh hàng...liêu xiêu!
Nhiều khi tắt lịm ráng chiều
Con lo chưa thấy Mẹ yêu trở về!
Ngày đông, trời rét tái tê
Mưa phùn phủ kín lối về, Mẹ ơi !
Đói nghèo, ngày tháng dần trôi
Các con của Mẹ lớn rồi, ra đi ...
Đạn bom dầu dãi xuân thì
Mỗi lần nhớ Mẹ, bước đi vững vàng....,
Hè này phượng đỏ đầu làng
Nhớ ngày giỗ Mẹ, bàng hoàng lệ rơi !!!
Con không về được, Mẹ ơi....
Nhang thơm cầu nguyện... cuối Trời Mẹ thương !

Nhớ lại một bài thơ mình từng đọc, thấy hay đưa lên đây để mọi người cùng đọc cho vui!
Hạnh phúc đến muộn màng trong cay đắng khổ đau
Khi bóng xế mới gặp vầng trăng khuyết.
Ơi vầng trăng với nửa mình đã khuất
Làm sao tròn cho vợi nỗi xót đau?
Ôm nửa vầng trăng trong vòng tay lo âu
Em chua xót bởi nửa vầng trăng khuyết
Trăng, trăng ơi! Có bao giờ trăng biết :
Em đánh đổi cả cuộc đời mới được
nửa vầng trăng !
Nguyễn Thị Phượng
Nghe trong chiều nắng xuân vàng úa
Một tiếng chim buông thật não nề.....
Cuối ruộng chủ nhân cày cật lực
Đầu bờ đầy tớ nhậu say mê.......
Ngồi ngắm cảnh xuân...đời thấy cũ...
Nắng hanh vàng nhạt đến nao lòng
Mừng xuân nâng chén...buồn chùng xuống
Dòng đời sao vẫn đục...chửa trong...
Đèn khuya hiu hắt mờ mờ tỏ
Khúc nhạc buồn tênh héo hắt đời.
Ông Táo rời trần...đêm tĩnh lặng...
Mùa Xuân dần tới....nắng chơi vơi...